Vương Gia Vương Phi muốn trèo tường (Chương 15)

Chương 15: Hôn là nhận như thế này đấy!

Mọi người vây xem thổn thức một trận, ngay cả hài tử đều đã có a, Cẩm Nguyệt Vương Gia này thật đúng là tên phụ lòng mà! Chung quanh dần dần vang lên bàn luận xôn xao, cho đến khi nguyệt Vô Thương ưu nhã bước ra ngoài.
“Đông Ly” Như cũ là thanh âm mềm mại dễ nghe đến tận xương, vẻ biếng nhác trong giọng nói không chút để ý này, nghe thấy làm Dạ Nguyệt Sắc có loại cảm giác muốn chạy trốn.
“Chủ nhân” Đông Ly cung kính hô một tiếng, mắt quét môt vòng nhing Dạ Nguyệt Sắc đang muốn nhânn cơ hội chạy trốn, lắc mình đến trước mặt của Dạ Nguyệt Sắc, chặn lại đường đi của nàng. ( chị hết trốn rồi :)))
“Dạ tiểu thư, mời!” Cung kính bày ra một bộ tư thế mời vào, Đông ly ôn hoà nói, không thấy chút nào cạn tình tuyệy nghĩa như vừa rồi.
Dạ Nguyệt Sắc thấy ba mươi sáu kế thất bại, cười khan một tiếng “Ta thấy hay là thôi đi, người xa lạ như ta, vào đó thì không được tốt lắm!”
Vừa nói xong định cất bước rời đi, nào ngờ Nguyệt Vô Thương trong nháy mắt bay tơia trước mặt của nàng, cánh tay dài chụp tới, ngay sau đó lắc mình một cái liền đem Dạ Nguyệt Sắc mang vào Tô Mạc Già.
“Đi gấp như vậy lam gì?” Nguyệt Vô Thương sâu kín nói “Chúng ta còn có việc vẫn chưa làm xong!”
Nguyệt Vô Thương đem Dạ Nguyệt Sắc dồn đến bên cạnh bàn, Dạ Nguyệt Sắc hồ nghi trong lòng, ngay dau đó phản ứng chính là chợt nhớ đến tờ giấy nợ kia, Dạ Nguyệt Sắc lui về phía sau liền ngã xuống, Nguyệt Vô Thương thuận thế đưm nàng kéo vào trong ngực, thuận tiện đề ép lên mặt bàn.
” Nguyệt Nguyệt, có lời gì cứ từ từ nói” Dạ Nguyệt Sắc chống ta lên ngực của Nguyệt Vô Thương, cười lấu lòng,” Nguyệt Nguyệt, ngươi tránh ra trước đi, chung ta có gì từ từ nói!”
“Đứng lên thì làm sao làm việc?” Nguyệt Vô Thương đem trọn thân thể toàn bộ đặt trên người Dạ Nguyệt Sắc, ánh mắt mị hoặc nhìn Dạ nguyệt Sắc.
“Cái đó, Nguyệt Nguyệt ta sai lầm rồi, ta không nên đem hoa của ngươi ném vào trong nước!” Dạ Nguyệt Sắc bày ra bộ dáng lã chã chực khóc, chớp chớp mắt nhìn Nguyệt Vô Thương ” Cái đó có thể giảm giá không?”
Khoé miệng Nguyệt Vô thương kéo ra một cách khả nghi, trên mặt yêu nghiệt vạn phần ngay sau đoa là nụ cười mị hoặc, thanh âm khàn khàn trầm thấp, cố ý tà ác nói với nàng ” Sắc Sắc, chúng ta không làm thì chắc là sẽ không có hài tử!”
Dạ Nguyệt Sắc vừa nghe, trên mặt nhất thời thẹn thùng, thanh âm mang theo ba phần phàn nàn, ba phần lấy lòng nói “Ta nói đùa thôi mà!”
Nhưng nào ngờ Nguyệt Vô thương vẻ mặt thành thật nói ” Nói đùa cũng sẽ không có hài tử!”
Dạ nguyệt Sâc rất muốn khóc, nàng không muốn trước làm người mẹ chưa lập gia đình, vì vậy đáng thương nói ” Nguyệt Nguyệt ngươi phải bình tĩnh đừng kích động, chớ làm loạn…!”
“Sắc SẮc, hôn là nhận như thế này đấy!” Nguyệt Vô Thương nhìn cái miệng nhỏ nhắn ba hoa không nghỉ của Dạ nguyệt sắc rốt cuộc đem môi nhẹ như lông vũ chạm vào bên tai nàng, sau đó ôn nhu bao trùm đến đôi môi đỏ mọng.
Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy môi của Nguyệt Vô Thương ôn nhu mút nhẹ nhàng lên môi nàng, đầu lưỡi linh hoạt nghịch ngợm lượt quanh bờ môi của nàng, sau đoa từ từ mút khẽ, hàm răng nhẹ nhàng khẽ cắn, Dạ Nguyệt Sắc bị đau, khẽ há miệng ra, đầu lưỡi linh xảo như thám hiểm trong miệng Dạ nguyệt Sắc, ôn nhi muốn mời cái lưỡi thơm kia cùng quấn quýt, cuối cùng đem cái lưỡi ngọt ngào kia cuốn vào trong miệng mình, dùng sức mút vào.
nguyệt Vô Thương vốn chỉ định trêu cợt Dạ nguyệt Sắc một chút, ai ngờ mùi vị thế nhưng lại cực tốt, làm cho hắn không nhịn được muốn nhập vào thăm dò lâu hơn.
Mà Dạ Nguyệt Sắc đã chóng mặt, trkg đầu vẫn cứ quay vòng câu nói của Nguyệt Vô thương ‘hôn là nhận như thế này!’, sau đó nhất định bảo trì trạng thái thụ động mơ màng đó, sau đoa cả người như nhũn ra mặc cho người nọ muốn làm gì thì làm.
Không biết qua bao lâu, hơi thở của Nguyệt Vô Thương có chút không oknr buông Dạ nguyệt Sắc ra, đôi mắt hoa đào vốn đã phong lưu đầy tình tứ, lúc này tối giăng giăng một mảnh, tựa hồ đang vô cùng khắc chế cái gì đó.
Nhìn thấy Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy phổi cực độ thiếu dưỡng khí, từng ngụm từng ngụm hô hấp không khí, phản ứng như thế, làm Nguyệt Vô Thương vui vẻ, khuôn mặt như hoa đào dần hiện lên nụ cười, thanh âm ám ách trầm thấp vânz ngọt ngào như mật nghe cảm động ” Sắc Sắc, quên dạy nàng rồi, phải nhớ thở!”

Dạ Nguyệt Sắc ruốc cuộc phục hồi hơi thở bình thường, lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, đôi môi cánh hoa bởi vì mới rồi bị giành xéo, có chút sưng đỏ. Dạ Nguyệt Sắc trong lòng thầm mắng một tiếng ‘Yêu nghiệt khốc kiếp mà!’

“Cái đó, ta còn có chuyện ta đi trước!”Dạ Nguyệt Sắc cười giả lả, từ trên bàn giãy giụa đứng dậy, kết quả đụng phải lồng ngực của Nguyệt Vô Thương, Dạ Nguyệt Sắc vỗ trán thở dài.

“Nguyệt Nguyệt à, ngươi có thể để ta đứng dậy hay không?” Dạ Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương, dùng ngón tay trỏ chà xát lồng ngực hắn, ừ.m…cảm giác không tệ.

Nguyệt Vô Thương biếng nhác cúi đầu nhìn Dạ Nguyệt Sắc, tóc dài quét qua cổ Dạ Nguyệt Sắc như có như không tà ác nói “Chuyện của chúng ta vẫn chưa giải quyết xong mà!”

Dạ Nguyệt Sắc nghe xong, kích động, nàng chưa muốn làm mẹ khi chưa lập gia đình,…

“Nguyệt Nguyệt. ta thật sự là nói đùa thôi!”

“Ta thì nghiêm túc!”  Nụ cười khóe miệng của Nguyệt Vô Thương càng ngày càng sâu, thấy thể Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy cả người lạnh run.

“Nguyệt Nguyệt….” Dạ Nguyệt Sắc tội nghiêp nhìn Nguyệt Vô Thương, kéo dài âm thanh, dáng vẻ vô cùng đáng thương “Loại chuyện thế này phải là người tình ta nguyện mới được….”

Dạ Nguyệt Sắc thận trọng quan sát phản ứng của Nguyệt Vô Thương, chỉ thấy nụ cười của người nọ vẫn không thay đổi như cũ, bộ dáng không nhúc nhích chút nào, cuối cùng rốt cục mở ra tôn khẩu quý giá “Ngươi tình ta nguyện, không biết Dạ tiểu thư phá hủy cực phẩm Mẫu Đan, hoa Lan trong phủ ta…dọa cá chép trân quý ta nuôi sợ hãi,…cũng là nói đùa sao..? , hơn nữa…..”

Nguyệt Vô Thương lại gần Dạ Nguyệt Sắc , cười đến yêu nghiệt và tà ác, môi mỏng khẽ mở “Loại chuyện như vậy cần người tình ta nguyện?” (anh chị đang “ông nói gà bà nói vịt” rồi :)))

“Ta không phải cố ý đâu…” Dạ Nguyệt Sắc liếc Nguyệt Vô Thương 1 cái, phát hiện trong mắt Nguyệt Vô Thương hơi híp, tiểu nữ tử co được giãn được, ngay sau đó nói ” Nguyệt Nguyệt, Ngươi xem có thể giảm giá hay không?”

Nguyệt Vô Thương mỉn cười, trong mắt sóng mắt lưu chuyển, sau đó khóe miệng nhếch lên, chậm rãi nói “Vốn là thiếu ta 2800 75 vạn lượng bạc”

Dạ Nguyệt Sắc nghe thấy thế hận không thể đụng đầu chết ngay lập tức (nhà chị nhiều tiền mà😦 sao khổ thế :))) xúc động là ma quỷ.

“Nhưng…..”

Dạ Nguyệt Sắc trong nội tâm vui vẻ, thanh âm yêu nghiệt vang lên lần nữa, “Nếu người ta là người của Sắc Sắc thì tất nhiên phải giảm giá”

Dạ Nguyệt Sắc đang chuẩn bị chân chó (nịnh bợ) phụ họa một tiếng , nào ngờ yêu nghiệt kia lại tiếp tục nói ” Vậy đem số lẻ bỏ đi, nàng thiếu ta 20 triệu lượng!”

“Có thể ít hơn chút không?” Dạ Nguyệt Sắc vẻ mặt đưa đám hỏi, nhưng Nguyệt Vô Thương lắc đầu một cái, Dạ Nguyệt Sắc nhất thời xúc động phẫn nộ, lớn tiếng nói ” Nhưng ngươi vừa mới hôn ta, ít nhất cũng phải ít đi 10 triệu lượng nữa!” (chị cùng đường bán nụ hôn rồi :)))

Dạ Nguyệt Sắc thầm nghĩ ‘biết vậy chả thèm làm, trong lòng thầm oán, thật không phải đối thủ của tên xấu xa này , ngay sau đó quỷ thần xui khiến nói “Vậy ngươi có muốn ở đây hôn ta ba lượt có được không?”    (-_-;)

end 15

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: